17/05/2026
🌺 NGƯỜI NỮ ANH HÙNG BẤT TỬ
Giữa biển gió mặn nồng Côn Đảo
Có một loài hoa nở giữa đêm
Không cần nắng, không chờ bình minh
Vẫn rực sáng trong lòng đất mẹ.
Người con gái tuổi xuân còn đó
Ánh mắt trong như nước sông quê
Tay không run trước hàng súng giặc
Chỉ mỉm cười, giữ trọn lời thề.
Xiềng xích chẳng làm tim cúi xuống
Đạn thù không dập tắt niềm tin
Chị ngã xuống – trời như lặng gió
Đất Việt mình bỗng hóa bình minh.
Hoa trắng nở qua bao năm tháng
Hương vẫn bay trong mỗi lòng người
Tên chị gọi thành niềm kiêu hãnh
Sáng một vùng biển đảo xa khơi.
Côn Đảo chiều nay còn nghe sóng
Như lời ru của đất quê nhà
Người con gái thành huyền thoại ấy
Sống muôn đời – Võ Thị Sáu ta.