06/05/2025
Bia Về Trễ và Lời Nói Dối Kinh Điển Của Anh Giao Hàng
Chiều hôm đó, trời Hà Nội mát mẻ lạ thường. Tôi đang thong thả lái xe chở mấy két bia tươi, chuẩn bị giao cho quán cô Hạnh ở Lò Đúc – một khách quen, cũng là người nổi tiếng "thẳng như ruột ngựa", nói gì là nói to, chửi ai là cả phố nghe.
Lúc ấy tầm 4h45, tôi đi ngang qua hồ Ba Mẫu thì thấy một bà cụ đứng bên đường, tay kéo chiếc xe đạp cà tàng, rõ ràng đang loay hoay không qua nổi ngã tư đông xe. Dù đang bận, nhưng lương tâm không cho phép tôi chạy tiếp. Thế là tôi tạt vào lề, dựng chân chống xe, chạy qua giúp cụ dắt xe sang đường. Bà cụ gật đầu cười hiền hậu, tôi cũng thấy ấm bụng.
Nhưng lúc quay lại thì… trời ơi đất hỡi, cái xe chở bia của tôi biến mất! Tôi loạng choạng như vừa bị giật mất sổ đỏ. Nhìn quanh thì phát hiện có một chú xe ôm đang định... buộc chằng két bia của tôi lên xe của ổng! Hóa ra ổng đỗ sát bên, xe y hệt, màu giống, biển số chỉ khác... 1 số cuối.
Sau một hồi giải thích, hoán đổi xe, gọi điện về kho xác nhận lại đơn, rồi vòng về đổi két đúng chủng loại (vì ổng mang đi két... dành cho khách Gò Vấp, không phải Lò Đúc), thì lúc tôi đến được quán cô Hạnh, đồng hồ đã chỉ 5h50.
Tôi vừa bước vào sân quán, chưa kịp nói gì, cô Hạnh đã chống nạnh, mắt long lên sòng sọc như sắp xử tôi trước mặt bàn nhậu.
“Chú bảo 5h30 có mặt, bây giờ gần 6h! Khách ngồi ngáp như cá trê, chú tính sao?”
Tôi nuốt khan, não chạy 200km/h, biết nếu kể chuyện "dắt cụ qua đường" thì chắc bị mắng "lo chuyện bao đồng". Thế là tôi cười thật tươi, dựng xe xuống, nhìn thẳng cô Hạnh:
“Em xin lỗi chị. Lúc đang đi thì có một chú công an giao thông gọi vào, hỏi về... biển số xe đẹp quá, liệu có bán không. Bắt em đứng trình bày mất 15 phút. Em nghĩ là ảnh... đang tính mua lại cái xe.”
Cô Hạnh sững người. Rồi cười phá lên:
“Biển đẹp thật à? Mấy số?”
“Dạ... 6868. Bốc chứ ạ?”
“Ừ, bốc đấy. Mà chú lần sau trễ nữa, thì nói chuyện cho bốc như thế, chị tha!”
Thế là tôi thoát nạn. Vừa rót cho cô Hạnh cốc bia chuộc lỗi, vừa thầm nghĩ: đôi khi, một lời nói dối nhẹ nhàng, vô hại – nếu đủ vui – không chỉ cứu ta khỏi bị chửi, mà còn... giúp khách nhớ mình lâu hơn cả thương hiệu.
Kể từ hôm đó, cứ ai hỏi giao trễ là vì sao, tôi đều nháy mắt, cười:
“À, tại biển số xe em đẹp quá…”